汉剑歌
(元代)贡奎
古剑粼粼一泓水,高堂脱鞘神光起。何年失势竟飞来,风雨灵光泣渊底。
自从掌握归山人,句连铁锁羁烟尘。山石裂开鸣碧玉,土华蚀尽浮苍鳞。
天官下敕百灵守,呼吸云雷任驱走。或云其来由汉始,留侯佩从赤松子。
千载相传有定名,造物忘令书太史。君不见干将莫邪离复合,气冲牛斗森灭没,长鲸掉尾沧海阔。
《汉剑歌》拼音标注
hàn jiàn gē
gǔ jiàn lín lín yī hóng shǔi,
gāo táng tuō qiào shén guāng qǐ。
hé nián shī shì jìng fēi lái,
fēng yǔ líng guāng qì yuān dǐ。
zì cóng zhǎng wò gūi shān rén,
jù lián tiě suǒ jī yān chén。
shān shí liè kāi míng bì yù,
tǔ huá shí jǐn fú cāng lín。
tiān guān xià chì bǎi líng shǒu,
hū xī yún léi rèn qū zǒu。
huò yún qí lái yóu hàn shǐ,
líu hóu pèi cóng chì sōng zǐ。
qiān zài xiāng chuán yǒu dìng míng,
zào wù wàng lìng shū tài shǐ。
jūn bù jiàn gān jiāng mò xié lí fù hé,
qì chōng níu dǒu sēn miè méi,
cháng jīng diào wěi cāng hǎi kuò。
- 上一篇:送邓提举之官江浙 其三
- 下一篇:试院次韵答吴草庐先生