平胡曲

(明代)欧大任

强胡自谓天骄子,单于王庭在边鄙。自从獯鬻二千年,呼揭薪边三万里。

狼烟忽起照秦云,诏传三十六将军。蓬莱殿颁双豹纛,骕骦厩赐五花文。

此日嫖姚奉旄节,此时骠骑持铁钺。风随代马蹴长城,星逐吴钩下高阙。

漠南漠北尽胡沙,万丈天山虏尚遮。属国将降犹转战,匈奴未灭敢言家。

阗颜城下芦笳月,浦类海边刁斗雪。饮器争棒月支头,卷旗半带阏氐血。

插羽飞书夹道欢,鸣铙归奏残胡灭。拜爵应歌吉甫诗,铭功不用燕然碣。

洗兵瀚海且平胡,侯骑萧关塞草枯。无复秋风蹛林会,不劳夷邸筑西都。

《平胡曲》拼音标注

píng hú qū
qiáng hú zì wèi tiān jiāo zǐ,
dān yú wáng tíng zài biān bǐ。
zì cóng xūn yù èr qiān nián,
hū jiē xīn biān sān wàn lǐ。
láng yān hū qǐ zhào qín yún,
zhào chuán sān shí lìu jiāng jūn。
péng lái diàn bān shuāng bào dào,
sù shuāng jìu sì wǔ huā wén。
cǐ rì piào yáo fèng máo jié,
cǐ shí piào qí chí tiě yuè。
fēng súi dài mǎ cù cháng chéng,
xīng zhú wú gōu xià gāo què。
mò nán mò běi jǐn hú shā,
wàn zhàng tiān shān lǔ shàng zhē。
shǔ guó jiāng jiàng yóu zhuǎn zhàn,
xiōng nú wèi miè gǎn yán jiā。
tián yán chéng xià lú jiā yuè,
pǔ lèi hǎi biān diāo dǒu xuě。
yǐn qì zhēng bàng yuè zhī tóu,
juàn qí bàn dài è dǐ xiě。
chā yǔ fēi shū jiā dào huān,
míng náo gūi zòu cán hú miè。
bài jué yìng gē jí fǔ shī,
míng gōng bù yòng yàn rán jié。
xǐ bīng hàn hǎi qiě píng hú,
hóu qí xiāo guān sāi cǎo kū。
wú fù qīu fēng dài lín hùi,
bù láo yí dǐ zhú xī dū。