听琴篇
(明代)王慎中
昔传子春技,弹丝圣入耳。一曲作人情,七弦发妙理。
美人携琴升我床,闲心敏手亦如此。弄奇赴会若有神,朱绳玉轸临风倚。
始作怀沙纵九歌,却调哀郢伤千里。卑张应节发清商,促越更趋引流徵。
楚水看流㩎指间,江风忽奏挥弦里。栖鸟知声中夜翔,潜鱼激响凌波起。
四郊陨叶纷纷下,浮云辞天月在野。瑶徽半拂复中操,宫声少间羽声写。
山鬼依微薜荔裳,宓妃窈窕螭蜺驾。旧闻骚些已潸潸,对此离忧遂不堪。
本听幽音容易感,复兼放迹自曾谙。姱志千秋同夏沔,愁心一夕到湘潭。
恨恨怀荃零泪雨,沾襟不为雍门谈。
《听琴篇》拼音标注
tīng qín piān
xī chuán zǐ chūn jì,
dàn sī shèng rù ěr。
yī qū zuò rén qíng,
qī xián fā miào lǐ。
měi rén xié qín shēng wǒ chuáng,
xián xīn mǐn shǒu yì rú cǐ。
nòng qí fù hùi ruò yǒu shén,
zhū shéng yù zhěn lín fēng yǐ。
shǐ zuò huái shā zòng jǐu gē,
què diào āi yǐng shāng qiān lǐ。
bēi zhāng yìng jié fā qīng shāng,
cù yuè gèng qū yǐn líu zhēng。
chǔ shǔi kàn líu yè zhǐ jiān,
jiāng fēng hū zòu hūi xián lǐ。
qī niǎo zhī shēng zhōng yè xiáng,
qián yú jī xiǎng líng bō qǐ。
sì jiāo yǔn yè fēn fēn xià,
fú yún cí tiān yuè zài yě。
yáo hūi bàn fú fù zhōng cāo,
gōng shēng shǎo jiān yǔ shēng xiě。
shān gǔi yī wēi bì lì cháng,
mì fēi yǎo tiǎo chī ní jià。
jìu wén sāo xiē yǐ shān shān,
dùi cǐ lí yōu sùi bù kān。
běn tīng yōu yīn róng yì gǎn,
fù jiān fàng jī zì céng ān。
kuā zhì qiān qīu tóng xià miǎn,
chóu xīn yī xī dào xiāng tán。
hèn hèn huái quán líng lèi yǔ,
zhān jīn bù wèi yōng mén tán。