题程雪楼黄庭经

(宋代)张伯淳

雪楼之中有至人,手持一卷《黄庭经》。閒居无事心太平,审能行之可长生。

鼠须吐英玉螭蟠,山阴书仙脱尘凡。传之琬琰坚且完,拓以茧素资陈玄

白黑粲粲久可观,双瞳炯炯常凝注。天君泰定归俗虑,自然神全守深固。

门中五城十二楼,粉黛当前身之蟊。被服《黄庭》急回头,长生之方勿外求。

古今日月车两轮,昆仑蓬莱无晨昏。深藏巾笥培灵根,君能宝之可长生。

《题程雪楼黄庭经》拼音标注

tí chéng xuě lóu huáng tíng jīng
xuě lóu zhī zhōng yǒu zhì rén,
shǒu chí yī juàn 《 huáng tíng jīng 》。
xián jū wú shì xīn tài píng,
shěn néng xíng zhī kě cháng shēng。
shǔ xū tǔ yīng yù chī pán,
shān yīn shū xiān tuō chén fán。
chuán zhī wǎn yǎn jiān qiě wán,
tuò yǐ chóng sù zī chén xuán。
bái hēi càn càn jǐu kě guān,
shuāng tóng jiǒng jiǒng cháng níng zhù。
tiān jūn tài dìng gūi sú lv̀,
zì rán shén quán shǒu shēn gù。
mén zhōng wǔ chéng shí èr lóu,
fěn dài dāng qián shēn zhī máo。
bèi fú 《 huáng tíng 》 jí húi tóu,
cháng shēng zhī fāng wù wài qíu。
gǔ jīn rì yuè chē liǎng lún,
kūn lún péng lái wú chén hūn。
shēn cáng jīn sì péi líng gēn,
jūn néng bǎo zhī kě cháng shēng。