史少师赐第赏芍药分韵得木字

(宋代)楼钥

帝城有仙山,双径森万玉。
洞户入深窈,突兀见华屋。
相君领众客,红药想芬馥。
霜刀妙裁剪,烟脂点冰轂。
枝弱不胜花,翠叶共斜矗。
向来争春风,桃李愧粗俗。
百卉纷何在,庭树拥新绿。
此花丈人行,俨立见幽独。
相君戴花笑,和气俱可掬。
人言此花胜,相君意倾属。
谁知心广大,何物不蒙福。
岂以庭中花,而肯弃凡不。
君看择胜具,所在可追逐。
自言居闲时,情话会亲族。
一花有可观,烂赏费银烛。
此心何拣择,寓意本无欲。
以此宰天下,以此镇藩服。
儿童与走卒,人人歌相国。
有能达此观,春风四时足。

《史少师赐第赏芍药分韵得木字》拼音标注

shǐ shǎo shī sì dì shǎng sháo yào fēn yùn dé mù zì
dì chéng yǒu xiān shān,
shuāng jìng sēn wàn yù。
dòng hù rù shēn yǎo,
tū wù jiàn huá wū。
xiāng jūn lǐng zhòng kè,
hóng yào xiǎng fēn fù。
shuāng dāo miào cái jiǎn,
yān zhī diǎn bīng gǔ。
zhī ruò bù shèng huā,
cùi yè gòng xié chù。
xiàng lái zhēng chūn fēng,
táo lǐ kùi cū sú。
bǎi hùi fēn hé zài,
tíng shù yǒng xīn lv̀。
cǐ huā zhàng rén xíng,
yǎn lì jiàn yōu dú。
xiāng jūn dài huā xiào,
hé qì jù kě jú。
rén yán cǐ huā shèng,
xiāng jūn yì qīng shǔ。
shúi zhī xīn guǎng dà,
hé wù bù méng fú。
qǐ yǐ tíng zhōng huā,
ér kěn qì fán bù。
jūn kàn zé shèng jù,
suǒ zài kě zhūi zhú。
zì yán jū xián shí,
qíng huà hùi qīn zú。
yī huā yǒu kě guān,
làn shǎng fèi yín zhú。
cǐ xīn hé jiǎn zé,
yù yì běn wú yù。
yǐ cǐ zǎi tiān xià,
yǐ cǐ zhèn fán fú。
ér tóng yǔ zǒu zú,
rén rén gē xiāng guó。
yǒu néng dá cǐ guān,
chūn fēng sì shí zú 。