寄奉化任叔实

(元代)吾丘衍

钓鳌海上任公子,曾与庄周钓秋水。长风鼓浪非所忧,断掣虹秋未云已。

时人闻此谓我夸,我闻为君长惊嗟。欐梁不为鼠穴用,天河乃可横仙槎。

君家昔住海东邑,柳侯一见如曾识。相逢大笑倾酒壶,诵君文章洗胸臆。

东风吹船忽西下,扬马声名孰相借。醯鸡未信云中鸾,结绿青萍岂闻价。

人才自古难过知,丈夫未肯轻扬眉。杜陵岂是不鸣者,孟生老作襄阳儿。

炎歊吹风九天热,相忆林幽洒云发。拄杖可待或有期,为扫秋空待明月。

《寄奉化任叔实》拼音标注

jì fèng huà rèn shū shí
diào áo hǎi shàng rèn gōng zǐ,
céng yǔ zhuāng zhōu diào qīu shǔi。
cháng fēng gǔ làng fēi suǒ yōu,
duàn chè hóng qīu wèi yún yǐ。
shí rén wén cǐ wèi wǒ kuā,
wǒ wén wèi jūn cháng liáng jiē。
lǐ liáng bù wèi shǔ xué yòng,
tiān hé nǎi kě héng xiān chá。
jūn jiā xī zhù hǎi dōng yì,
lǐu hóu yī jiàn rú céng shì。
xiāng féng dà xiào qīng jǐu hú,
sòng jūn wén zhāng xǐ xiōng yì。
dōng fēng chūi chuán hū xī xià,
yáng mǎ shēng míng shú xiāng jiè。
xī jī wèi xìn yún zhōng luán,
jié lv̀ qīng píng qǐ wén jià。
rén cái zì gǔ nán guò zhī,
zhàng fū wèi kěn qīng yáng méi。
dù líng qǐ shì bù míng zhě,
mèng shēng lǎo zuò xiāng yáng ér。
yán xiāo chūi fēng jǐu tiān rè,
xiāng yì lín yōu sǎ yún fā。
zhǔ zhàng kě dài huò yǒu qī,
wèi sǎo qīu kōng dài míng yuè。