题阙

(元代)吾丘衍

郑子吾楚秀,文章焕神渊。北望言远游,手把泗水边。

昔我识汶言,尝闻鲁山川。居民有淳风,古服尚宛然。

今送子复去,鸿飞冒寒天。长河合层冰,土井无暖泉。

雪片没枯草,严风折重绵。长歌杏坛春,俯拜阙里前。

行道各有志,韶音振朱弦。回首郭愧台,期君步云烟。

《题阙》拼音标注

tí què
zhèng zǐ wú chǔ xìu,
wén zhāng huàn shén yuān。
běi wàng yán yuǎn yóu,
shǒu bǎ sì shǔi biān。
xī wǒ shì wèn yán,
cháng wén lǔ shān chuān。
jū mín yǒu chún fēng,
gǔ fú shàng wǎn rán。
jīn sòng zǐ fù qù,
hóng fēi mào hán tiān。
cháng hé hé céng bīng,
tǔ jǐng wú nuǎn quán。
xuě piàn méi kū cǎo,
yán fēng zhé zhòng mián。
cháng gē xìng tán chūn,
fǔ bài què lǐ qián。
xíng dào gè yǒu zhì,
sháo yīn zhèn zhū xián。
húi shǒu guō kùi tái,
qī jūn bù yún yān。