东坡在齐安赋海棠诗为天下绝唱年来绝无此种许仲蟠取之武昌作诗寄示

(宋代)薛季宣

武昌三月春草生,搀红斗白皆群英。就中一种信奇绝,芳菲压尽吴王城。

侈非丹芍明非玉,艳阳天日擎高烛。从教深浅色相形,不以冰清为不俗。

文王自昔基灵囿,绿绶朱裳燕朋友。醺醲心醉鄂裳裳,痛饮醇醪不关酒。

流乌一下新王舟,飐从火御乘丹丘。传得飞霞在海外,千龄只自生炎洲。

灵砂不到姮娥窃,几时赤凤来丹穴。赵垒新张汉帜时,闉阇满望猩猩血。

少陵昔漫称诗豪,忘言跨鲤输琴高。刚被东山兴妖女,竹菰未可称蟠桃。

灵根不分生赤壁,远在水南呈赫奕。朱鸟凭将寄德邻,告言莫看同巾帼。

《东坡在齐安赋海棠诗为天下绝唱年来绝无此种许仲蟠取之武昌作诗寄示》拼音标注

dōng pō zài qí ān fù hǎi táng shī wèi tiān xià jué chàng nián lái jué wú cǐ zhǒng xǔ zhòng pán qǔ zhī wǔ chāng zuò shī jì shì
wǔ chāng sān yuè chūn cǎo shēng,
chān hóng dǒu bái jiē qún yīng。
jìu zhōng yī zhǒng xìn qí jué,
fāng fēi yā jǐn wú wáng chéng。
chǐ fēi dān sháo míng fēi yù,
yàn yáng tiān rì qíng gāo zhú。
cóng jiào shēn qiǎn sè xiāng xíng,
bù yǐ bīng qīng wèi bù sú。
wén wáng zì xī jī líng yòu,
lv̀ shòu zhū cháng yàn péng yǒu。
xūn nóng xīn zùi è cháng cháng,
tòng yǐn chún láo bù guān jǐu。
líu wū yī xià xīn wáng zhōu,
zhǎn cóng huǒ yù chéng dān qīu。
chuán dé fēi xiá zài hǎi wài,
qiān líng zhǐ zì shēng yán zhōu。
líng shā bù dào héng é qiè,
jī shí chì fèng lái dān xué。
zhào lěi xīn zhāng hàn zhì shí,
yīn dū mǎn wàng xīng xīng xiě。
shǎo líng xī màn chēng shī háo,
wàng yán kuà lǐ shū qín gāo。
gāng bèi dōng shān xīng yāo nv̌,
zhú gū wèi kě chēng pán táo。
líng gēn bù fēn shēng chì bì,
yuǎn zài shǔi nán chéng hè yì。
zhū niǎo píng jiāng jì dé lín,
gào yán mò kàn tóng jīn guó。