和贾簿雪
(宋代)薛季宣
早起怪吾庐,去天才一尺。始疑大朴还,掩尽几陈迹。
比屋皆可封,列土班圭璧。照我烂轻明,却似初出日。
仰头不可见,恐是老鸦食。拟倩玉川子,叫阍闻帝席。
穹壤合为容,事乃非人力。心胆为之寒,且退然枯荻。
曲身今已直,促织休唧唧。此意可告客,苦乏郑庄驿。
履霜至坚冰,何当介如石。鹁鸪有逐妇,相从如娣侄。
饥蹲苦树颠,到夜无入室。自蜡登山屐,借问何所适。
我亦无所适,皓皓期太乙。庶见太昊氏,鹢视剖我臆。
《和贾簿雪》拼音标注
hé jiǎ bù xuě
zǎo qǐ guài wú lú,
qù tiān cái yī chǐ。
shǐ yí dà pò huán,
yǎn jǐn jī chén jī。
bǐ wū jiē kě fēng,
liè tǔ bān gūi bì。
zhào wǒ làn qīng míng,
què sì chū chū rì。
yǎng tóu bù kě jiàn,
kǒng shì lǎo yā shí。
nǐ qiàn yù chuān zǐ,
jiào hūn wén dì xí。
qióng rǎng hé wèi róng,
shì nǎi fēi rén lì。
xīn dǎn wèi zhī hán,
qiě tùi rán kū dí。
qū shēn jīn yǐ zhí,
cù zhī xīu jī jī。
cǐ yì kě gào kè,
kǔ fá zhèng zhuāng yì。
lv̌ shuāng zhì jiān bīng,
hé dāng jiè rú shí。
bó gū yǒu zhú fù,
xiāng cóng rú dì zhí。
jī dūn kǔ shù diān,
dào yè wú rù shì。
zì là dēng shān jī,
jiè wèn hé suǒ shì。
wǒ yì wú suǒ shì,
hào hào qī tài yǐ。
shù jiàn tài hào shì,
nì shì pōu wǒ yì。