子规恨

(宋代)薛季宣

风筱扣吾扉,有人来我语。语好不须多,都不如归去。

开门我见客,客子今何许。竹下得流虹,人言为杜宇。

杜宇昔王蜀,不自安当宁。相归密淫游,微行时踽踽。

蛟龙失水困,哀怨成飞羽。规名释尔雅,兹事则然否。

扬雄蜀本纪,望帝亦贤主。仙去正啼规,去思传往古。

不妄信斯言,王去非轻举。苍天悲此民,故使规声苦。

脱屣感斯意,八极归容与。到今惟一人,后躅追无侣。

所以百世下,直指不得数。声尽继以血,空教沥肝腑。

其然岂其然,臣事君看取。

《子规恨》拼音标注

zǐ gūi hèn
fēng xiǎo kòu wú fēi,
yǒu rén lái wǒ yǔ。
yǔ hǎo bù xū duō,
dū bù rú gūi qù。
kāi mén wǒ jiàn kè,
kè zǐ jīn hé xǔ。
zhú xià dé líu hóng,
rén yán wèi dù yǔ。
dù yǔ xī wáng shǔ,
bù zì ān dāng níng。
xiāng gūi mì yín yóu,
wēi xíng shí jǔ jǔ。
jiāo lóng shī shǔi kùn,
āi yuàn chéng fēi yǔ。
gūi míng shì ěr yǎ,
zī shì zé rán fǒu。
yáng xióng shǔ běn jì,
wàng dì yì xián zhǔ。
xiān qù zhèng tí gūi,
qù sī chuán wǎng gǔ。
bù wàng xìn sī yán,
wáng qù fēi qīng jǔ。
cāng tiān bēi cǐ mín,
gù shǐ gūi shēng kǔ。
tuō xǐ gǎn sī yì,
bā jí gūi róng yǔ。
dào jīn wéi yī rén,
hòu zhú zhūi wú lv̌。
suǒ yǐ bǎi shì xià,
zhí zhǐ bù dé shù。
shēng jǐn jì yǐ xiě,
kōng jiào lì gān fǔ。
qí rán qǐ qí rán,
chén shì jūn kàn qǔ。