又和元可二篇 其二
(宋代)薛季宣
春风动乡情,灯火语夜阑。遥闻流星递,铃响接悲酸。
愁人念世事,临食或忘餐。我有无价珠,可以息争端。
致君昭代隆,坐使北顾宽。何当内修治,迩服远自安。
呢呢儿女子,青蝇语喧繁。长怀不尽忧,可若一笑欢。
有酒且强醉,莫等白露漫。汾阳脱兜鍪,高祖溺儒冠。
此意讵未央,抱关乐卑官。匡床足酣眠,红日出三竿。
眷言东瓯道,来归路曼曼。非行徒尔为,寂默体用胖。
天地一大家,中庭树栾栾。
《又和元可二篇 其二》拼音标注
yòu hé yuán kě èr piān qí èr
chūn fēng dòng xiāng qíng,
dēng huǒ yǔ yè lán。
yáo wén líu xīng dì,
líng xiǎng jiē bēi suān。
chóu rén niàn shì shì,
lín shí huò wàng cān。
wǒ yǒu wú jià zhū,
kě yǐ xī zhēng duān。
zhì jūn zhāo dài lóng,
zuò shǐ běi gù kuān。
hé dāng nèi xīu zhì,
ěr fú yuǎn zì ān。
ní ní ér nv̌ zǐ,
qīng yíng yǔ xuān fán。
cháng huái bù jǐn yōu,
kě ruò yī xiào huān。
yǒu jǐu qiě qiáng zùi,
mò děng bái lù màn。
fén yáng tuō dōu móu,
gāo zǔ nì rú guān。
cǐ yì jù wèi yāng,
bào guān lè bēi guān。
kuāng chuáng zú hān mián,
hóng rì chū sān gān。
juàn yán dōng ōu dào,
lái gūi lù màn màn。
fēi xíng tú ěr wèi,
jì mò tǐ yòng pàng。
tiān dì yī dà jiā,
zhōng tíng shù luán luán。