又和元可二篇 其一
(宋代)薛季宣
阳春倡者谁,欲和心已阑。故乡渺千里,念之一辛酸。
人生足离合,岂在共盘餐。胡然儿女情,苛留太无端。
焉得不系舟,使我怀抱宽。信美非吾家,会且即所安。
后园桃李秋,芜径草木繁。酒来辄竟醉,歌强难为欢。
风雨打寒食,枯河尽瀰漫。故乏猜嫌累,谁能整其冠。
惟当适意尔,曷贵吕极官。晋贤泣楚囚,卫女赋竹竿。
愿君悯羁思,所友路何曼。归哉昔在陈,孔圣乏体胖。
幸非艰棘徒,亦复谢栾栾。
《又和元可二篇 其一》拼音标注
yòu hé yuán kě èr piān qí yī
yáng chūn chàng zhě shúi,
yù hé xīn yǐ lán。
gù xiāng miǎo qiān lǐ,
niàn zhī yī xīn suān。
rén shēng zú lí hé,
qǐ zài gòng pán cān。
hú rán ér nv̌ qíng,
kē líu tài wú duān。
yān dé bù xì zhōu,
shǐ wǒ huái bào kuān。
xìn měi fēi wú jiā,
hùi qiě jí suǒ ān。
hòu yuán táo lǐ qīu,
wú jìng cǎo mù fán。
jǐu lái zhé jìng zùi,
gē qiáng nán wèi huān。
fēng yǔ dǎ hán shí,
kū hé jǐn mí màn。
gù fá cāi xián lèi,
shúi néng zhěng qí guān。
wéi dāng shì yì ěr,
hé gùi lv̌ jí guān。
jìn xián qì chǔ qíu,
wèi nv̌ fù zhú gān。
yuàn jūn mǐn jī sī,
suǒ yǒu lù hé màn。
gūi zāi xī zài chén,
kǒng shèng fá tǐ pàng。
xìng fēi jiān jí tú,
yì fù xiè luán luán。