可怜

(宋代)薛季宣

可怜瓯越湖山主,厌向黄紬听衙鼓。斗鸭能言名自呼,子规归去啼声苦。

伤情羁雁怯离群,适意驯猫哺相乳。端是三年贫客官,方春定得离南浦。

《可怜》拼音标注

kě lián
kě lián ōu yuè hú shān zhǔ,
yàn xiàng huáng chóu tīng yá gǔ。
dǒu yā néng yán míng zì hū,
zǐ gūi gūi qù tí shēng kǔ。
shāng qíng jī yàn qiè lí qún,
shì yì xún māo bǔ xiāng rǔ。
duān shì sān nián pín kè guān,
fāng chūn dìng dé lí nán pǔ。