杂诗四首 其一

(元代)李孝光

高堂风雨夕,深夏生微清。但惊秋气至,壁间蟋蟀鸣。

起坐念始衰,遂令百感并。前修谅非远,学道何由成。

哲士不言命,烈士恒徇名。放歌泪欲出,乃复有吾生。

《杂诗四首 其一》拼音标注

zá shī sì shǒu qí yī
gāo táng fēng yǔ xī,
shēn xià shēng wēi qīng。
dàn liáng qīu qì zhì,
bì jiān xī shuài míng。
qǐ zuò niàn shǐ shuāi,
sùi lìng bǎi gǎn bìng。
qián xīu liàng fēi yuǎn,
xué dào hé yóu chéng。
zhé shì bù yán mìng,
liè shì héng xùn míng。
fàng gē lèi yù chū,
nǎi fù yǒu wú shēng。