挽僧

(明代)王恭

禅室焚香夜坐同,寺前新塔起悲风。浮云自是同生灭,空使行人哭远公。

《挽僧》拼音标注

wǎn sēng
shàn shì fén xiāng yè zuò tóng,
sì qián xīn tǎ qǐ bēi fēng。
fú yún zì shì tóng shēng miè,
kōng shǐ xíng rén kū yuǎn gōng。