群公见和又答四首 其一
(清代)刘鹗
归来乎,蟪蛄生不知春秋,变灭顷刻犹王侯。归来乎,五陵草木顷披偃,昨日秋萤满梁殿。
废兴反掌元非难,海水清浅尘瀰漫。吾宁终老青山间,猿吟鹤唳聊醒颜。
归来乎,唤童子,治我圃。无使霜后菜本枯,禦寒更遣窗重糊。
从教壮士嗤为儒,我价自若照乘珠。文章乌足存古道,底用词源三峡倒。
功名已付雨中花,意思要同窗外草。归来乎,常笑张子房,崎岖愿封留。
何如大泽披羊裘,忘机傲兀临溪流。富贵不足回其头,高风千载谁当俦?
归来乎,故园之菊今应存,此事欲与渊明论。孤松独抚倦飞鸟,出岫雅爱无心云。
明当秋风月在酉,粳稌初黄催酿酒。
《群公见和又答四首 其一》拼音标注
qún gōng jiàn hé yòu dá sì shǒu qí yī
gūi lái hū,
hùi gū shēng bù zhī chūn qīu,
biàn miè qǐng kè yóu wáng hóu。
gūi lái hū,
wǔ líng cǎo mù qǐng pī yǎn,
zuó rì qīu yíng mǎn liáng diàn。
fèi xīng fǎn zhǎng yuán fēi nán,
hǎi shǔi qīng qiǎn chén mí màn。
wú níng zhōng lǎo qīng shān jiān,
yuán yín hè lì liáo xǐng yán。
gūi lái hū,
huàn tóng zǐ,
zhì wǒ pǔ。
wú shǐ shuāng hòu cài běn kū,
yù hán gèng qiǎn chuāng zhòng hú。
cóng jiào zhuàng shì chī wèi rú,
wǒ jià zì ruò zhào chéng zhū。
wén zhāng wū zú cún gǔ dào,
dǐ yòng cí yuán sān xiá dǎo。
gōng míng yǐ fù yǔ zhōng huā,
yì sī yào tóng chuāng wài cǎo。
gūi lái hū,
cháng xiào zhāng zǐ fáng,
qí qū yuàn fēng líu。
hé rú dà zé pī yáng qíu,
wàng jī ào wù lín xī líu。
fù gùi bù zú húi qí tóu,
gāo fēng qiān zài shúi dāng chóu ?
gūi lái hū,
gù yuán zhī jú jīn yìng cún,
cǐ shì yù yǔ yuān míng lùn。
gū sōng dú fǔ juàn fēi niǎo,
chū xìu yǎ ài wú xīn yún。
míng dāng qīu fēng yuè zài yǒu,
gēng tú chū huáng cūi niàng jǐu。