奉和张舍人送秦炼师归岑公山
(唐代)李群玉
仙翁归卧翠微岑,一夜西风月峡深。松径定知芳草合,
玉书应念素尘侵。闲云不系东西影,野鹤宁知去住心。
兰浦苍苍春欲暮,落花流水怨离琴。
玉书应念素尘侵。闲云不系东西影,野鹤宁知去住心。
兰浦苍苍春欲暮,落花流水怨离琴。
《奉和张舍人送秦炼师归岑公山》拼音标注
fèng hé zhāng shè rén sòng qín liàn shī gūi cén gōng shān
xiān wēng gūi wò cùi wēi cén,
yī yè xī fēng yuè xiá shēn。
sōng jìng dìng zhī fāng cǎo hé,
yù shū yìng niàn sù chén qīn。
xián yún bù xì dōng xī yǐng,
yě hè níng zhī qù zhù xīn。
lán pǔ cāng cāng chūn yù mù,
luò huā líu shǔi yuàn lí qín。