和阮亭秋柳诗原韵 其四

(清代)冒襄

台城隋苑总相怜,忆昔萦堤并拂烟。金屋流萤俱寂寞,玉关羁拂苦缠绵。

十围种就知何代,千缕垂时已隔年。最恨健儿偏欲折,凉秋闻道又临边。

《和阮亭《秋柳》诗原韵 其四》拼音标注

hé ruǎn tíng 《 qīu lǐu 》 shī yuán yùn qí sì
tái chéng súi yuàn zǒng xiāng lián,
yì xī yíng dī bìng fú yān。
jīn wū líu yíng jù jì mò,
yù guān jī fú kǔ chán mián。
shí wéi zhǒng jìu zhī hé dài,
qiān lv̌ chúi shí yǐ gé nián。
zùi hèn jiàn ér piān yù zhé,
liáng qīu wén dào yòu lín biān。