启山扫松

(宋代)陆文圭

一妻一妾閟泉扃,老柏苍苍蔓草青。我肯墦间求餍足,魂归不必讪中庭。

《启山扫松》拼音标注

qǐ shān sǎo sōng
yī qī yī qiè bì quán jiōng,
lǎo bǎi cāng cāng màn cǎo qīng。
wǒ kěn fán jiān qíu yàn zú,
hún gūi bù bì shàn zhōng tíng。