临江仙 坐客有出宠歌者 乃主人旧所欢也

(宋代)陆文圭

听得雅歌珠一串,飒然吹动梁尘。尊前尘见旧时人。主人情未尘,情尘是嘉宾。飞絮落花无定在,近前遮莫谁嗔。文园倦客最伤神。野亭何处泊,空忆画堂春。

《临江仙 坐客有出宠歌者,乃主人旧所欢也》拼音标注

lín jiāng xiān zuò kè yǒu chū chǒng gē zhě,nǎi zhǔ rén jìu suǒ huān yě
tīng dé yǎ gē zhū yī chuàn,
sà rán chūi dòng liáng chén。
zūn qián chén jiàn jìu shí rén。
zhǔ rén qíng wèi chén,
qíng chén shì jiā bīn。
fēi xù luò huā wú dìng zài,
jìn qián zhē mò shúi tián。
wén yuán juàn kè zùi shāng shén。
yě tíng hé chù bó,
kōng yì huà táng chūn 。