著存亭

(宋代)叶适

驯乌得食常好鸣,灵茅无种还自生。
魂浮魄散莽何极,耿若有见悲难平。
山脉迢迢绣峰住,墓氯腾腾缕云去。
鲛人抱宝夜出游,指点今来著亭处。

《著存亭》拼音标注

zhù cún tíng
xún wū dé shí cháng hǎo míng,
líng máo wú zhǒng huán zì shēng。
hún fú pò sàn mǎng hé jí,
gěng ruò yǒu jiàn bēi nán píng。
shān mài tiáo tiáo xìu fēng zhù,
mù lv̀ téng téng lv̌ yún qù。
jiǎo rén bào bǎo yè chū yóu,
zhǐ diǎn jīn lái zhù tíng chù 。