仙客

(宋代)李昉

胎化仙禽性本殊,何人携尔到京都。
因加美号为仙客,称向闲庭伴野夫。
警露秋声云外影,翘沙晴影月中孤。
青田万里终归去,暂处鸡群莫叹吁。

《仙客》拼音标注

xiān kè
tāi huà xiān qín xìng běn shū,
hé rén xié ěr dào jīng dū。
yīn jiā měi hào wèi xiān kè,
chēng xiàng xián tíng bàn yě fū。
jǐng lù qīu shēng yún wài yǐng,
qiáo shā qíng yǐng yuè zhōng gū。
qīng tián wàn lǐ zhōng gūi qù,
zàn chù jī qún mò tàn xū 。