依韵奉和司徒侍中安正堂观牡丹

(宋代)强至

独王花天晚自开,群芳臣妾漫争媒。
金刀几度裁云叶,玉席多情向斗魁。
檀口似迎迟日笑,香心肯逐疾风颓。
相君造化春工手,写入新诗意更瑰。

《依韵奉和司徒侍中安正堂观牡丹》拼音标注

yī yùn fèng hé sī tú shì zhōng ān zhèng táng guān mǔ dān
dú wáng huā tiān wǎn zì kāi,
qún fāng chén qiè màn zhēng méi。
jīn dāo jī dù cái yún yè,
yù xí duō qíng xiàng dǒu kúi。
tán kǒu sì yíng chí rì xiào,
xiāng xīn kěn zhú jí fēng túi。
xiāng jūn zào huà chūn gōng shǒu,
xiě rù xīn shī yì gèng gūi 。