瓦亭偶书

(宋代)强至

城中尘土眯人眼,堤上风烟醒客心。
沙拥河声时断续,云含野色屡晴阴。
平芜点白鹭双起,细柳弄青蝉一吟。
魏北古来车马地,此亭偶尔得幽寻。

《瓦亭偶书》拼音标注

wǎ tíng ǒu shū
chéng zhōng chén tǔ mǐ rén yǎn,
dī shàng fēng yān xǐng kè xīn。
shā yǒng hé shēng shí duàn xù,
yún hán yě sè lv̌ qíng yīn。
píng wú diǎn bái lù shuāng qǐ,
xì lǐu nòng qīng chán yī yín。
wèi běi gǔ lái chē mǎ dì,
cǐ tíng ǒu ěr dé yōu xún 。