书吴江垂虹亭诗

(宋代)强至

千尺危桥跨浪雄,压桥虚阁势凌空。
直疑有路通银汉,又讶横天卧玉虹。
尽挹江山归醉目,独开怀抱向清风。
却嗟景出天随后,不得当年一咏工。

《书吴江垂虹亭诗》拼音标注

shū wú jiāng chúi hóng tíng shī
qiān chǐ wēi qiáo kuà làng xióng,
yā qiáo xū gé shì líng kōng。
zhí yí yǒu lù tōng yín hàn,
yòu yà héng tiān wò yù hóng。
jǐn yì jiāng shān gūi zùi mù,
dú kāi huái bào xiàng qīng fēng。
què jiē jǐng chū tiān súi hòu,
bù dé dāng nián yī yǒng gōng 。