寄纯甫

(宋代)强至

相从浦阳官,三十月盈缺。
出必并辔游,居常对案啜。
予褊子能恕,子短予还讦。
久而见交心,中不容间舌。
乃於穷秋时,忽作远道别。
别肠如乱丝,一寸知几结。
别语如悲笳,一声凡数咽。
咽极继以号,旁顾亦惨切。
匹马独来归,山城雨初歇。

《寄纯甫》拼音标注

jì chún fǔ
xiāng cóng pǔ yáng guān,
sān shí yuè yíng quē。
chū bì bìng pèi yóu,
jū cháng dùi àn chuò。
yú biǎn zǐ néng shù,
zǐ duǎn yú huán jié。
jǐu ér jiàn jiāo xīn,
zhōng bù róng jiān shé。
nǎi yú qióng qīu shí,
hū zuò yuǎn dào bié。
bié cháng rú luàn sī,
yī cùn zhī jī jié。
bié yǔ rú bēi jiā,
yī shēng fán shù yān。
yān jí jì yǐ hào,
páng gù yì cǎn qiē。
pǐ mǎ dú lái gūi,
shān chéng yǔ chū xiē 。