和梁润之晚登绣岭

(宋代)强至

翠华绛节去忘还,辇路宫墙坏旧山。
青史空文兴废后,玉真馀恨有无间。
杖藜一笑缘危径,弄笔高吟望故关。
足力怪君强健甚,惯行栈道不为艰。

《和梁润之晚登绣岭》拼音标注

hé liáng rùn zhī wǎn dēng xìu líng
cùi huá jiàng jié qù wàng huán,
niǎn lù gōng qiáng huài jìu shān。
qīng shǐ kōng wén xīng fèi hòu,
yù zhēn yú hèn yǒu wú jiān。
zhàng lí yī xiào yuán wēi jìng,
nòng bǐ gāo yín wàng gù guān。
zú lì guài jūn qiáng jiàn shén,
guàn xíng zhàn dào bù wèi jiān 。