和叔崇禽声放言

(宋代)王柏

天以鸟鸣春,鸟声不敢止。
天以人鸣道,斯人其可已。
尔鸟固无知,喧啾亦何利。
鼓弄枝头晴,澜翻林外起。
不学九臯鸣,声闻可止此。
不学千仞翔,一鸣来瑞世。
古以鸟名官,列职有理致。
只有归去兮,陶公不尔愧。
人岂不如鸟,鸣则震天地。
不鸣千圣传,则鸣千古事。
诗翁莫浪鸣,文武道未坠。

《和叔崇禽声放言》拼音标注

hé shū chóng qín shēng fàng yán
tiān yǐ niǎo míng chūn,
niǎo shēng bù gǎn zhǐ。
tiān yǐ rén míng dào,
sī rén qí kě yǐ。
ěr niǎo gù wú zhī,
xuān jīu yì hé lì。
gǔ nòng zhī tóu qíng,
lán fān lín wài qǐ。
bù xué jǐu gāo míng,
shēng wén kě zhǐ cǐ。
bù xué qiān rèn xiáng,
yī míng lái rùi shì。
gǔ yǐ niǎo míng guān,
liè zhí yǒu lǐ zhì。
zhǐ yǒu gūi qù xī,
táo gōng bù ěr kùi。
rén qǐ bù rú niǎo,
míng zé zhèn tiān dì。
bù míng qiān shèng chuán,
zé míng qiān gǔ shì。
shī wēng mò làng míng,
wén wǔ dào wèi zhùi 。