临江仙(与同官饮于海棠花下 烧烛照花即席赋)

(宋代)魏了翁

自有天然真富贵,本来不为人妍。谨将醉眼著繁边。更擎高烛照,惊搅夜深眠。
花不能言还自笑,何须有许多般。满空明月四垂天。柳边红沁露,竹外翠微烟。

《临江仙(与同官饮于海棠花下,烧烛照花即席赋)》拼音标注

lín jiāng xiān ( yǔ tóng guān yǐn yú hǎi táng huā xià,shāo zhú zhào huā jí xí fù )
zì yǒu tiān rán zhēn fù gùi,
běn lái bù wèi rén yán。
jǐn jiāng zùi yǎn zhù fán biān。
gèng qíng gāo zhú zhào,
liáng jiǎo yè shēn mián。
huā bù néng yán huán zì xiào,
hé xū yǒu xǔ duō bān。
mǎn kōng míng yuè sì chúi tiān。
lǐu biān hóng qìn lù,
zhú wài cùi wēi yān。