送杨仲博归蜀
(宋代)魏了翁
江头送客雪初晴,木叶脱尽山空明。
天高地迥着行客,昂昂野鹤相似清。
晓空霜唳三两声,扶木枝上阳乌惊。
岂无枯蚓若残粒,宁肯挽首鸡鹜争。
伊人伊人此为客,不是伊人招不得。
固有比邻不往来,那能万里相追逐。
沪涪江上初戒舟,荆江夏簟赤壁秋。
长江镜滑无纤滓,致君肝鬲尔许侔。
竟成何事客先发,赢得满头桩岁月。
丈夫身在复何忧,莫作无相见期别。
天高地迥着行客,昂昂野鹤相似清。
晓空霜唳三两声,扶木枝上阳乌惊。
岂无枯蚓若残粒,宁肯挽首鸡鹜争。
伊人伊人此为客,不是伊人招不得。
固有比邻不往来,那能万里相追逐。
沪涪江上初戒舟,荆江夏簟赤壁秋。
长江镜滑无纤滓,致君肝鬲尔许侔。
竟成何事客先发,赢得满头桩岁月。
丈夫身在复何忧,莫作无相见期别。
《送杨仲博归蜀》拼音标注
sòng yáng zhòng bó gūi shǔ
jiāng tóu sòng kè xuě chū qíng,
mù yè tuō jǐn shān kōng míng。
tiān gāo dì jiǒng zháo xíng kè,
áng áng yě hè xiāng sì qīng。
xiǎo kōng shuāng lì sān liǎng shēng,
fú mù zhī shàng yáng wū liáng。
qǐ wú kū yǐn ruò cán lì,
níng kěn wǎn shǒu jī mù zhēng。
yī rén yī rén cǐ wèi kè,
bù shì yī rén zhāo bù dé。
gù yǒu bǐ lín bù wǎng lái,
nà néng wàn lǐ xiāng zhūi zhú。
hù fú jiāng shàng chū jiè zhōu,
jīng jiāng xià diàn chì bì qīu。
cháng jiāng jìng huá wú xiān zǐ,
zhì jūn gān lì ěr xǔ móu。
jìng chéng hé shì kè xiān fā,
yíng dé mǎn tóu zhuāng sùi yuè。
zhàng fū shēn zài fù hé yōu,
mò zuò wú xiāng jiàn qī bié 。