肩吾摘傍梅读易之句以名吾亭且为诗惟发之用
(宋代)魏了翁
谁将苍龙挂秋汉,宇宙中间卷无迹。
人情易感变中化,达者常观消处息。
向来未识梅花时,绕溪问讯巡檐索。
绝怜玉雪倚横参,又爱青黄弄烟日。
中年易里逢梅生,便向根心见华实。
候虫奋地桃李妍,野火烧原葭菼茁。
方从阳壮争门出,直待阴穷排闼入。
随时作计何大痴,争似此君藏用密。
人官天地命万物,二实五殊根则一。
囿形辟盍浑不知,知把真诚作空寂。
亭前拟绘九老图,付与人间子云识。
《肩吾摘傍梅读易之句以名吾亭且为诗惟发之用》拼音标注
jiān wú zhāi bàng méi dú yì zhī jù yǐ míng wú tíng qiě wèi shī wéi fā zhī yòng
sān shí shōu gōng huán shuò yì,
bǎi chuān liǎn yíng gūi hǎi { wài guǎng nèi nì qù chuò }。
shúi jiāng cāng lóng guà qīu hàn,
yǔ zhòu zhōng jiān juàn wú jī。
rén qíng yì gǎn biàn zhōng huà,
dá zhě cháng guān xiāo chù xī。
xiàng lái wèi shì méi huā shí,
rào xī wèn xùn xún yán suǒ。
jué lián yù xuě yǐ héng cān,
yòu ài qīng huáng nòng yān rì。
zhōng nián yì lǐ féng méi shēng,
biàn xiàng gēn xīn jiàn huá shí。
hòu chóng fèn dì táo lǐ yán,
yě huǒ shāo yuán jiā tǎn zhuó。
fāng cóng yáng zhuàng zhēng mén chū,
zhí dài yīn qióng pái tà rù。
súi shí zuò jì hé dà chī,
zhēng sì cǐ jūn cáng yòng mì。
rén guān tiān dì mìng wàn wù,
èr shí wǔ shū gēn zé yī。
yòu xíng pì hé hún bù zhī,
zhī bǎ zhēn chéng zuò kōng jì。
tíng qián nǐ hùi jǐu lǎo tú,
fù yǔ rén jiān zǐ yún shì 。
- 上一篇:李参政约至井监偶得三绝
- 下一篇:己未唱第后谢恩诗