过屈大夫清烈庙下

(宋代)魏了翁

鸾皇栖高梧,那能雇鸱枭。
椒兰自昭质,不肯化艾萧。
人生同一初,气有善不善。
一为君子归,宁受流俗变。
云何屈大夫,属意椒兰芳。
兰皋并椒丘,兰藉荐椒浆。
骚中与歌首,兰必以椒对。
谓椒其不芳,谓兰不可佩。
经言混凡草,臭味自尔殊。
亡何岁时改,二物亦变初。
以兰为可恃,委美而从俗。
椒亦佞且慆,干进而务入。
椒兰信芳草,气质自坚好。
胡为坏於廷,晚节不可保。
意者王子兰,与夫大夫椒。
始亦稍自异,久之竟萧条。
迨其羽成性,甘心受芜秽。
不肯容一原,宁以宗国毙。
禹皋於共鲧,旦封与鲜度。
同根复并生,何尝改其故。
原非不知人,观人亦多涂。
治朝中可上,乱世贤亦愚。
况原同姓卿,义有不可去。
所望於兄弟,谓其犹可据。
我本兄弟女,孰知胡越予。
以是观离骚,庶几原心乎。
或云芷蕙等,岂必皆名氏。
骚者诗之余,毋以词害意。
仲尼作春敉,定哀多微词。
楚这嬖小臣,况亦有不知。

《过屈大夫清烈庙下》拼音标注

guò qū dà fū qīng liè miào xià
luán huáng qī gāo wú,
nà néng gù zhī xiāo。
jiāo lán zì zhāo zhí,
bù kěn huà ài xiāo。
rén shēng tóng yī chū,
qì yǒu shàn bù shàn。
yī wèi jūn zǐ gūi,
níng shòu líu sú biàn。
yún hé qū dà fū,
shǔ yì jiāo lán fāng。
lán gāo bìng jiāo qīu,
lán jiè jiàn jiāo jiāng。
sāo zhōng yǔ gē shǒu,
lán bì yǐ jiāo dùi。
wèi jiāo qí bù fāng,
wèi lán bù kě pèi。
jīng yán hùn fán cǎo,
chòu wèi zì ěr shū。
wáng hé sùi shí gǎi,
èr wù yì biàn chū。
yǐ lán wèi kě shì,
wěi měi ér cóng sú。
jiāo yì nìng qiě tāo,
gān jìn ér wù rù。
jiāo lán xìn fāng cǎo,
qì zhí zì jiān hǎo。
hú wèi huài yú tíng,
wǎn jié bù kě bǎo。
yì zhě wáng zǐ lán,
yǔ fū dà fū jiāo。
shǐ yì shāo zì yì,
jǐu zhī jìng xiāo tiáo。
dài qí yǔ chéng xìng,
gān xīn shòu wú hùi。
bù kěn róng yī yuán,
níng yǐ zōng guó bì。
yǔ gāo yú gòng gǔn,
dàn fēng yǔ xiān dù。
tóng gēn fù bìng shēng,
hé cháng gǎi qí gù。
yuán fēi bù zhī rén,
guān rén yì duō tú。
zhì zhāo zhōng kě shàng,
luàn shì xián yì yú。
kuàng yuán tóng xìng qīng,
yì yǒu bù kě qù。
suǒ wàng yú xiōng dì,
wèi qí yóu kě jù。
wǒ běn xiōng dì nv̌,
shú zhī hú yuè yú。
yǐ shì guān lí sāo,
shù jī yuán xīn hū。
huò yún zhǐ hùi děng,
qǐ bì jiē míng shì。
sāo zhě shī zhī yú,
wú yǐ cí hài yì。
zhòng ní zuò chūn mǐ,
dìng āi duō wēi cí。
chǔ zhè bì xiǎo chén,
kuàng yì yǒu bù zhī 。