汉宫春(重和)

(宋代)徐鹿卿

吏隐南昌,问盘根几世,长子孙枝。仙风道骨如此,信不吾欺。素姿倾国,□难昏、坐觉愆期。算好与、水仙作配,又还恨不同时。
岁晚寻盟有几,早兰辞湘浦,竹谢东篱。自向月中弄影,雪里评诗。角声吹动,这一天、清兴关谁。刚唤起、赤松孤竹,此心惟许君知。

《汉宫春(重和)》拼音标注

hàn gōng chūn ( zhòng hé )
lì yǐn nán chāng,
wèn pán gēn jī shì,
cháng zǐ sūn zhī。
xiān fēng dào gǔ rú cǐ,
xìn bù wú qī。
sù zī qīng guó,
□ nán hūn 、 zuò jué qiān qī。
suàn hǎo yǔ 、 shǔi xiān zuò pèi,
yòu huán hèn bù tóng shí。
sùi wǎn xún méng yǒu jī,
zǎo lán cí xiāng pǔ,
zhú xiè dōng lí。
zì xiàng yuè zhōng nòng yǐng,
xuě lǐ píng shī。
jiǎo shēng chūi dòng,
zhè yī tiān 、 qīng xīng guān shúi。
gāng huàn qǐ 、 chì sōng gū zhú,
cǐ xīn wéi xǔ jūn zhī。