钱唐赠别姚卿
(明代)王祎
仲春若淫雨,弥月不停滴。时时雷电交,俄复飞霰积。
渫云甫开霁,阳精仍剥蚀。二气岂错行,人心转惶惑。
维时钱唐上,属子有行役。谓言将何之,去作金华客。
已脱郡曹羁,姑从宪府辟。金华实吾乡,比岁罗困厄。
前年理城隍,军需更徵索。斯民竭脂髓,诛求殊未极。
凶荒乃相继,斗粟无所籴。纷纷田间农,往往沟中瘠。
只今邻境间,从横犹盗贼。相望警烽燧,道路动榛棘。
谁欤司民命,岂不怀怵惕。不然遭数乖,振救果无策。
风宪耳目司,号令易阖辟。况君有长材,足以资赞画。
行闻疲瘵氓,旋被抚摩力。往哉勿踌躇,及物事须亟。
冥冥江花红,杳杳关树黑。歌我危苦辞,壮子行迈色。
功名贵自致,奋发须有激。独怜飘泊踪,仰羡冥飞翼。
《钱唐赠别姚卿》拼音标注
qián táng zèng bié yáo qīng
zhòng chūn ruò yín yǔ,
mí yuè bù tíng dī。
shí shí léi diàn jiāo,
é fù fēi xiàn jī。
xiè yún fǔ kāi jì,
yáng jīng réng bō shí。
èr qì qǐ cuò xíng,
rén xīn zhuǎn huáng huò。
wéi shí qián táng shàng,
shǔ zǐ yǒu xíng yì。
wèi yán jiāng hé zhī,
qù zuò jīn huá kè。
yǐ tuō jùn cáo jī,
gū cóng xiàn fǔ pì。
jīn huá shí wú xiāng,
bǐ sùi luō kùn è。
qián nián lǐ chéng huáng,
jūn xū gèng zhēng suǒ。
sī mín jié zhī sǔi,
zhū qíu shū wèi jí。
xiōng huāng nǎi xiāng jì,
dǒu sù wú suǒ dí。
fēn fēn tián jiān nóng,
wǎng wǎng gōu zhōng jí。
zhǐ jīn lín jìng jiān,
cóng héng yóu dào zéi。
xiāng wàng jǐng fēng sùi,
dào lù dòng zhēn jí。
shúi yú sī mín mìng,
qǐ bù huái chù tì。
bù rán zāo shù guāi,
zhèn jìu guǒ wú cè。
fēng xiàn ěr mù sī,
hào lìng yì gé pì。
kuàng jūn yǒu cháng cái,
zú yǐ zī zàn huà。
xíng wén pí zhài máng,
xuán bèi fǔ mó lì。
wǎng zāi wù chóu chú,
jí wù shì xū jí。
míng míng jiāng huā hóng,
yǎo yǎo guān shù hēi。
gē wǒ wēi kǔ cí,
zhuàng zǐ xíng mài sè。
gōng míng gùi zì zhì,
fèn fā xū yǒu jī。
dú lián piāo bó zōng,
yǎng xiàn míng fēi yì。