长安

(宋代)范祖禹

东风吹尘客心起,京华去蜀三千里。
我来踏雪走函关,下视秦川坦如坻。
晓登太华三峰寒,凭高始觉天地宽。
却惜京华不可见,烟花二月过长安。
长安通衢十二陌,出入九州横八极。
行人来往但西东,莫问兴亡与今昔。
昔人富贵高台倾,今人歌舞曲池平。
终南虚绕帝王宅,壮气空蟠佳丽城。
黄河之水东流海,汉家已去唐家改。
茂陵秋草春更多,豪杰今无一人在。
细观此事何足愁,不如饮酒登高楼。
秦王何苦求九鼎,魏武空劳营八州。
当年富贵一时事,身后寂寞余高丘。
春风开花不易得,一醉何必封公侯。

《长安》拼音标注

cháng ān
dōng fēng chūi chén kè xīn qǐ,
jīng huá qù shǔ sān qiān lǐ。
wǒ lái tà xuě zǒu hán guān,
xià shì qín chuān tǎn rú chí。
xiǎo dēng tài huá sān fēng hán,
píng gāo shǐ jué tiān dì kuān。
què xī jīng huá bù kě jiàn,
yān huā èr yuè guò cháng ān。
cháng ān tōng qú shí èr mò,
chū rù jǐu zhōu héng bā jí。
xíng rén lái wǎng dàn xī dōng,
mò wèn xīng wáng yǔ jīn xī。
xī rén fù gùi gāo tái qīng,
jīn rén gē wǔ qū chí píng。
zhōng nán xū rào dì wáng zhái,
zhuàng qì kōng pán jiā lì chéng。
huáng hé zhī shǔi dōng líu hǎi,
hàn jiā yǐ qù táng jiā gǎi。
mào líng qīu cǎo chūn gèng duō,
háo jié jīn wú yī rén zài。
xì guān cǐ shì hé zú chóu,
bù rú yǐn jǐu dēng gāo lóu。
qín wáng hé kǔ qíu jǐu dǐng,
wèi wǔ kōng láo yíng bā zhōu。
dāng nián fù gùi yī shí shì,
shēn hòu jì mò yú gāo qīu。
chūn fēng kāi huā bù yì dé,
yī zùi hé bì fēng gōng hóu 。