哀哀词

(宋代)徐积

哀哀复哀哀,哀哀至此极。孤儿与慈母,中路忽相失。

恍惚须臾閒,终日不复得。谁复坐我堂,谁复入我室。

谁复饮儿酒,谁复哺儿食。儿饥复谁念,儿寒复谁恤。

耳不闻慈语,目不见慈色。譬如行路人,日远如一日。

行人犹可期,远道犹可追。天穷地尽处,一日犹可归。

哀哀复哀哀,此去无尽时。谁言生离别,不知死别离。

君不见人已闭门鸟已栖,黄昏冢畔孤儿啼。

《哀哀词》拼音标注

āi āi cí
āi āi fù āi āi,
āi āi zhì cǐ jí。
gū ér yǔ cí mǔ,
zhōng lù hū xiāng shī。
huǎng hū xū yú xián,
zhōng rì bù fù dé。
shúi fù zuò wǒ táng,
shúi fù rù wǒ shì。
shúi fù yǐn ér jǐu,
shúi fù bǔ ér shí。
ér jī fù shúi niàn,
ér hán fù shúi xù。
ěr bù wén cí yǔ,
mù bù jiàn cí sè。
pì rú xíng lù rén,
rì yuǎn rú yī rì。
xíng rén yóu kě qī,
yuǎn dào yóu kě zhūi。
tiān qióng dì jǐn chù,
yī rì yóu kě gūi。
āi āi fù āi āi,
cǐ qù wú jǐn shí。
shúi yán shēng lí bié,
bù zhī sǐ bié lí。
jūn bù jiàn rén yǐ bì mén niǎo yǐ qī,
huáng hūn zhǒng pàn gū ér tí。