和李自明
(宋代)徐积
自明多奇辞,更为奇怪歌。好共卢仝骑绿耳,吟哦直上昆崙坡。
更令张旭辈,醉中挥笔书嵯峨。安用呼老子,两脚跨橐驼。
有命得坚疾,无术除沉痾。一从水木迭用事,肺为废物囚网罗。
而况小暑之后有初伏与大暑,更添热厉兼昏魔。
骨閒赫赤炭丸走,皮上烘炙铁手摩。有时一屋之内但觉汤火近,不辨镬与锅。
手持匕箸腹先胀,酒到喉咙颜已酡。青黏漆叶无所用,鸟伸熊顾其奈何。
五脏孰云可湔洗,百骸终恐生虫窠。脱身难上赤霄路,梦魂忽泛沧溟波。
沧溟尽处是星汉,有人常弄机与梭。枯槎去后更无客,历历赤桂来经过。
取得良书挂牛角,持将斗柄吞明河。但把明河吞满腹,不去龙田拾瑶玉。
便控鳌头出海来,霞点云痕在眉目。起穿两柳行青莎,怪歌使我须吟哦。
吟哦作文非小事,要为法度后世无讥诃。大抵文章本诸内,归之无憾斯平和。
拟之于经辅之友,精讲明辩相切磋。君虽病肝,其心可用教。
我虽病肺,心亦不自阿。日夜思索,已矣老矣,所学亡失多。
《和李自明》拼音标注
hé lǐ zì míng
zì míng duō qí cí,
gèng wèi qí guài gē。
hǎo gòng lú tóng qí lv̀ ěr,
yín é zhí shàng kūn lún pō。
gèng lìng zhāng xù bèi,
zùi zhōng hūi bǐ shū cuó é。
ān yòng hū lǎo zǐ,
liǎng jiǎo kuà tuó tuó。
yǒu mìng dé jiān jí,
wú zhú chú chén ē。
yī cóng shǔi mù dié yòng shì,
fèi wèi fèi wù qíu wǎng luō。
ér kuàng xiǎo shǔ zhī hòu yǒu chū fú yǔ dà shǔ,
gèng tiān rè lì jiān hūn mó。
gǔ xián hè chì tàn wán zǒu,
pí shàng hōng zhì tiě shǒu mó。
yǒu shí yī wū zhī nèi dàn jué tāng huǒ jìn,
bù biàn huò yǔ guō。
shǒu chí bǐ zhù fù xiān zhàng,
jǐu dào hóu lóng yán yǐ tuó。
qīng nián qī yè wú suǒ yòng,
niǎo shēn xióng gù qí nài hé。
wǔ zāng shú yún kě jiān xǐ,
bǎi hái zhōng kǒng shēng chóng kē。
tuō shēn nán shàng chì xiāo lù,
mèng hún hū fàn cāng míng bō。
cāng míng jǐn chù shì xīng hàn,
yǒu rén cháng nòng jī yǔ suō。
kū chá qù hòu gèng wú kè,
lì lì chì gùi lái jīng guò。
qǔ dé liáng shū guà níu jiǎo,
chí jiāng dǒu bǐng tūn míng hé。
dàn bǎ míng hé tūn mǎn fù,
bù qù lóng tián shí yáo yù。
biàn kòng áo tóu chū hǎi lái,
xiá diǎn yún hén zài méi mù。
qǐ chuān liǎng lǐu xíng qīng shā,
guài gē shǐ wǒ xū yín é。
yín é zuò wén fēi xiǎo shì,
yào wèi fǎ dù hòu shì wú jī hē。
dà dǐ wén zhāng běn zhū nèi,
gūi zhī wú hàn sī píng hé。
nǐ zhī yú jīng fǔ zhī yǒu,
jīng jiǎng míng biàn xiāng qiē cuō。
jūn sūi bìng gān,
qí xīn kě yòng jiào。
wǒ sūi bìng fèi,
xīn yì bù zì ā。
rì yè sī suǒ,
yǐ yǐ lǎo yǐ,
suǒ xué wáng shī duō。