题寄亭

(宋代)徐积

大抵人閒同一寓,外物之来寓中寓。主人于尔本无心,谁使之来谁使去。

来时无所增吾悦,去时谈笑亦不辍。惟有山叟与溪翁,屋里閒云船上月。

一从古往成蹉跎,失之则憾得之歌。不从平路从风波,或遭陷阱或网罗。

有人啮臂遗其亲,有人之楚复之秦。侯门洒扫宁苦辛,牛衣涕泣伤贱贫。

谁人衒鬻来上书,谁人乞贷留公车。谁人入关便弃繻,谁思躣马疾其驱。

更有隋时二隐夫,欲将林壑谋金朱。倒行之辈尤可吁,当时自欲烹其躯。

却是扬雄所性恬,谁须名字学韦贤。积薪可恨汲生言,不道真风任自然。

自然处者其为谁,以寄名亭如此奇。俗人所患在失之,安知达者静者心平夷。

达者洞然无所蔽,静者泊然无所累。无蔽无累无所营,其中主者性与诚。

登斯亭兮观斯名,人閒万事皆可平。

《题寄亭》拼音标注

tí jì tíng
dà dǐ rén xián tóng yī yù,
wài wù zhī lái yù zhōng yù。
zhǔ rén yú ěr běn wú xīn,
shúi shǐ zhī lái shúi shǐ qù。
lái shí wú suǒ zēng wú yuè,
qù shí tán xiào yì bù chuò。
wéi yǒu shān sǒu yǔ xī wēng,
wū lǐ xián yún chuán shàng yuè。
yī cóng gǔ wǎng chéng cuō tuó,
shī zhī zé hàn dé zhī gē。
bù cóng píng lù cóng fēng bō,
huò zāo xiàn jǐng huò wǎng luō。
yǒu rén niè bì yí qí qīn,
yǒu rén zhī chǔ fù zhī qín。
hóu mén sǎ sǎo níng kǔ xīn,
níu yī tì qì shāng jiàn pín。
shúi rén xuàn yù lái shàng shū,
shúi rén qǐ dài líu gōng chē。
shúi rén rù guān biàn qì xū,
shúi sī qú mǎ jí qí qū。
gèng yǒu súi shí èr yǐn fū,
yù jiāng lín hè móu jīn zhū。
dǎo xíng zhī bèi yóu kě xū,
dāng shí zì yù pēng qí qū。
què shì yáng xióng suǒ xìng tián,
shúi xū míng zì xué wéi xián。
jī xīn kě hèn jí shēng yán,
bù dào zhēn fēng rèn zì rán。
zì rán chù zhě qí wèi shúi,
yǐ jì míng tíng rú cǐ qí。
sú rén suǒ huàn zài shī zhī,
ān zhī dá zhě jìng zhě xīn píng yí。
dá zhě dòng rán wú suǒ bì,
jìng zhě bó rán wú suǒ lèi。
wú bì wú lèi wú suǒ yíng,
qí zhōng zhǔ zhě xìng yǔ chéng。
dēng sī tíng xī guān sī míng,
rén xián wàn shì jiē kě píng。