赠玉师失鹦鹉词
(宋代)徐积
红蹊翠坞风花客,家有千山万山碧。一从流落在人閒,玉环绦山金笼窄。
金笼一片烟霞晓,花艳成团柳枝袅。足穿蜀锦茜靴牢,身著吴绫绀袍小。
参差微露红霞裙,丹喙即是胭脂唇。真是人閒富贵物,何异朱门罗绮身。
慧性驯姿良可取,只被多言仍巧语。前身不是亡国臣,即是倾城倾国女。
门外人来连报客,点茶沽酒俱催索。叫人名字学人言,吴语秦声俱记得。
大都有似原人为,视人欢戚为笑啼。俗客面前多俚语,逢僧辄诵陀罗尼。
嗟嗟何用畜此禽,岁月养成奸巧深。莫信口中一片舌,对面千里万里心。
主人曰予未有知,为爱能言不放归。不道奸心多诈伪,吭肠才饱脱身飞。
《赠玉师失鹦鹉词》拼音标注
zèng yù shī shī yīng wǔ cí
hóng xī cùi wù fēng huā kè,
jiā yǒu qiān shān wàn shān bì。
yī cóng líu luò zài rén xián,
yù huán tāo shān jīn lóng zhǎi。
jīn lóng yī piàn yān xiá xiǎo,
huā yàn chéng tuán lǐu zhī niǎo。
zú chuān shǔ jǐn qiàn xuē láo,
shēn zhù wú líng gàn páo xiǎo。
cān chà wēi lù hóng xiá qún,
dān hùi jí shì yān zhī chún。
zhēn shì rén xián fù gùi wù,
hé yì zhū mén luō qǐ shēn。
hùi xìng xún zī liáng kě qǔ,
zhǐ bèi duō yán réng qiǎo yǔ。
qián shēn bù shì wáng guó chén,
jí shì qīng chéng qīng guó nv̌。
mén wài rén lái lián bào kè,
diǎn chá gū jǐu jù cūi suǒ。
jiào rén míng zì xué rén yán,
wú yǔ qín shēng jù jì dé。
dà dū yǒu sì yuán rén wèi,
shì rén huān qī wèi xiào tí。
sú kè miàn qián duō lǐ yǔ,
féng sēng zhé sòng tuó luō ní。
jiē jiē hé yòng chù cǐ qín,
sùi yuè yǎng chéng jiān qiǎo shēn。
mò xìn kǒu zhōng yī piàn shé,
dùi miàn qiān lǐ wàn lǐ xīn。
zhǔ rén yuē yú wèi yǒu zhī,
wèi ài néng yán bù fàng gūi。
bù dào jiān xīn duō zhà wěi,
háng cháng cái bǎo tuō shēn fēi。