赠张敏叔

(宋代)徐积

张家船上雪压篷,船头船尾堆玉虹。此时半夜明月中,有人两脚登云空。

其人便是吟哦客,能作清诗无俗格。更向孤舟雪里吟,一生多难头先白。

白毛吟处彻骨清,喉咙往往生寒冰。可能乘兴到南郭,戴家为子烧破琴。

《赠张敏叔》拼音标注

zèng zhāng mǐn shū
zhāng jiā chuán shàng xuě yā péng,
chuán tóu chuán wěi dūi yù hóng。
cǐ shí bàn yè míng yuè zhōng,
yǒu rén liǎng jiǎo dēng yún kōng。
qí rén biàn shì yín é kè,
néng zuò qīng shī wú sú gé。
gèng xiàng gū zhōu xuě lǐ yín,
yī shēng duō nán tóu xiān bái。
bái máo yín chù chè gǔ qīng,
hóu lóng wǎng wǎng shēng hán bīng。
kě néng chéng xīng dào nán guō,
dài jiā wèi zǐ shāo pò qín。