悲愤诗

(清代)钱澄之

南渡失国柄,二竖覆皇都。武昌兴甲兵,传檄诛奸徒。

烽火照河北,四镇还相图。撤兵防上游,坐视扬州屠。

所虑楚师下,宁忧胡马驱!胡马渡江来,奸臣弃主逋。

可怜佳丽地,士女成炭涂!我友报韩切,义旗倡三吴。

磨盾草檄文,鬼神泣通衢。一战不得当,诸将人人殊。

书生愤所激,攘臂愿执殳。兵力虽不敌,志已无完躯。

遇难震泽滨,事败志勿渝。我友赴深渊,我生聊须臾。

宛转娇儿女,枕藉江与湖。哀号浮水出,涕泣通市俱。

抚尸哭一声,痛绝还复苏。烈士死不悔,妻孥何罪辜!

首祸者谁子?至今犹缓诛。椎心问苍天,苍天安足呼!

《悲愤诗》拼音标注

bēi fèn shī
nán dù shī guó bǐng,
èr shù fù huáng dū。
wǔ chāng xīng jiǎ bīng,
chuán xí zhū jiān tú。
fēng huǒ zhào hé běi,
sì zhèn huán xiāng tú。
chè bīng fáng shàng yóu,
zuò shì yáng zhōu tú。
suǒ lv̀ chǔ shī xià,
níng yōu hú mǎ qū !
hú mǎ dù jiāng lái,
jiān chén qì zhǔ bū。
kě lián jiā lì dì,
shì nv̌ chéng tàn tú !
wǒ yǒu bào hán qiē,
yì qí chàng sān wú。
mó dùn cǎo xí wén,
gǔi shén qì tōng qú。
yī zhàn bù dé dāng,
zhū jiāng rén rén shū。
shū shēng fèn suǒ jī,
ràng bì yuàn zhí shū。
bīng lì sūi bù dí,
zhì yǐ wú wán qū。
yù nán zhèn zé bīn,
shì bài zhì wù yú。
wǒ yǒu fù shēn yuān,
wǒ shēng liáo xū yú。
wǎn zhuǎn jiāo ér nv̌,
zhěn jiè jiāng yǔ hú。
āi hào fú shǔi chū,
tì qì tōng shì jù。
fǔ shī kū yī shēng,
tòng jué huán fù sū。
liè shì sǐ bù hǔi,
qī nú hé zùi gū !
shǒu huò zhě shúi zǐ ?
zhì jīn yóu huǎn zhū。
zhūi xīn wèn cāng tiān,
cāng tiān ān zú hū !