谢李舍人题额

(宋代)邓肃

寸草春未报,秋风树不停。
三年真忽尔,过隙白驹奔。
庐坟吾岂敢,北堂有老人。
作庵居释子,佛事勤朝昏。
太史怜此意,高额揭显亲。
梁间垂玉箸,壁上霭飞云。
顾我何为者,传家空一经。
栖迟已三十,寒灯尚短檠。
此辕将适楚,捩手或翻羹。
那能为亲显,只可充添丁。
但念我先人,白首困飘零。
射策不逢赏,青衫脱王庭
今焉逢太史,发挥身后名。
坐令九泉下,冷骨复生春。
显扬政在此,松楸万世荣。
作诗敢论报,欲为肌上铭。

《谢李舍人题额》拼音标注

xiè lǐ shè rén tí é
cùn cǎo chūn wèi bào,
qīu fēng shù bù tíng。
sān nián zhēn hū ěr,
guò xì bái jū bēn。
lú fén wú qǐ gǎn,
běi táng yǒu lǎo rén。
zuò ān jū shì zǐ,
fó shì qín zhāo hūn。
tài shǐ lián cǐ yì,
gāo é jiē xiǎn qīn。
liáng jiān chúi yù zhù,
bì shàng ǎi fēi yún。
gù wǒ hé wèi zhě,
chuán jiā kōng yī jīng。
qī chí yǐ sān shí,
hán dēng shàng duǎn qíng。
cǐ yuán jiāng shì chǔ,
liè shǒu huò fān gēng。
nà néng wèi qīn xiǎn,
zhǐ kě chōng tiān dīng。
dàn niàn wǒ xiān rén,
bái shǒu kùn piāo líng。
shè cè bù féng shǎng,
qīng shān tuō wáng tíng。
jīn yān féng tài shǐ,
fā hūi shēn hòu míng。
zuò lìng jǐu quán xià,
lěng gǔ fù shēng chūn。
xiǎn yáng zhèng zài cǐ,
sōng qīu wàn shì róng。
zuò shī gǎn lùn bào,
yù wèi jī shàng míng 。