题显亲庵谨次严韵

(宋代)邓肃

寒芦败苇秋风严,魏紫妙黄春色妍。
谁能不随天地转,开阖自我古无前。
秋花忽从三月盛,引得好诗来相庆。
为见漫空儿女姿,义气稍回君子正。
我顷失鱼缘钩直,抱璞未酬不须泣。
天生我辈岂偶然,但驱百怪归篇什。
惭愧梅仙情最亲,期我看花三省身。
已趁春风聊一笑,更仿秋霜不改春。

《题显亲庵谨次严韵》拼音标注

tí xiǎn qīn ān jǐn cì yán yùn
hán lú bài wěi qīu fēng yán,
wèi zǐ miào huáng chūn sè yán。
shúi néng bù súi tiān dì zhuǎn,
kāi gé zì wǒ gǔ wú qián。
qīu huā hū cóng sān yuè shèng,
yǐn dé hǎo shī lái xiāng qìng。
wèi jiàn màn kōng ér nv̌ zī,
yì qì shāo húi jūn zǐ zhèng。
wǒ qǐng shī yú yuán gōu zhí,
bào pú wèi chóu bù xū qì。
tiān shēng wǒ bèi qǐ ǒu rán,
dàn qū bǎi guài gūi piān shí。
cán kùi méi xiān qíng zùi qīn,
qī wǒ kàn huā sān shěng shēn。
yǐ chèn chūn fēng liáo yī xiào,
gèng fǎng qīu shuāng bù gǎi chūn 。