芙蓉轩

(宋代)邓肃

我闻幽轩榜芙蓉,琉璃十顷浸新红。
此来踏雪空无有,黄芦败苇争号风。
却坐明窗弄书史,新词仍试佳毫楮。
香风忽到帘幕开,一朵芙蓉却能语。
我生眼中万妖娆,为渠还作梦魂劳。
炙牛未数刘师命,骖鸾便学王子乔。

《芙蓉轩》拼音标注

fú róng xuān
wǒ wén yōu xuān bǎng fú róng,
líu lí shí qǐng jìn xīn hóng。
cǐ lái tà xuě kōng wú yǒu,
huáng lú bài wěi zhēng hào fēng。
què zuò míng chuāng nòng shū shǐ,
xīn cí réng shì jiā háo chǔ。
xiāng fēng hū dào lián mù kāi,
yī duǒ fú róng què néng yǔ。
wǒ shēng yǎn zhōng wàn yāo rǎo,
wèi qú huán zuò mèng hún láo。
zhì níu wèi shù líu shī mìng,
cān luán biàn xué wáng zǐ qiáo 。