避地山谷
(宋代)邓肃
大禹不到处,石壁谁凿开。
云端欲相抟,飞出白云来。
余沫乱飞雪,雄声敌春雷。
泝流涌百尺,银山陟崔嵬。
顾我虽逐客,解雨已春回。
嗟此天尽处,胡为乎来哉。
萱堂有垂白,蓬室纷提孩。
内外三百指,奔窜若为怀。
我疑云水间,亦有天下才。
何时日三锡,一振纪委颓。
羲和傥中天,六合无氛埃。
鼠壤与蚁穴,不风当自摧。
坐令陋巷中,依旧乐颜回。
亦能书夷狄,朝会叩天阶。
云端欲相抟,飞出白云来。
余沫乱飞雪,雄声敌春雷。
泝流涌百尺,银山陟崔嵬。
顾我虽逐客,解雨已春回。
嗟此天尽处,胡为乎来哉。
萱堂有垂白,蓬室纷提孩。
内外三百指,奔窜若为怀。
我疑云水间,亦有天下才。
何时日三锡,一振纪委颓。
羲和傥中天,六合无氛埃。
鼠壤与蚁穴,不风当自摧。
坐令陋巷中,依旧乐颜回。
亦能书夷狄,朝会叩天阶。
《避地山谷》拼音标注
bì dì shān gǔ
dà yǔ bù dào chù,
shí bì shúi záo kāi。
yún duān yù xiāng tuán,
fēi chū bái yún lái。
yú mò luàn fēi xuě,
xióng shēng dí chūn léi。
sù líu yǒng bǎi chǐ,
yín shān zhì cūi wéi。
gù wǒ sūi zhú kè,
jiě yǔ yǐ chūn húi。
jiē cǐ tiān jǐn chù,
hú wèi hū lái zāi。
xuān táng yǒu chúi bái,
péng shì fēn tí hái。
nèi wài sān bǎi zhǐ,
bēn cuàn ruò wèi huái。
wǒ yí yún shǔi jiān,
yì yǒu tiān xià cái。
hé shí rì sān xí,
yī zhèn jì wěi túi。
xī hé tǎng zhōng tiān,
lìu hé wú fēn āi。
shǔ rǎng yǔ yǐ xué,
bù fēng dāng zì cūi。
zuò lìng lòu xiàng zhōng,
yī jìu lè yán húi。
yì néng shū yí dí,
zhāo hùi kòu tiān jiē 。