奉和运判朝散登乐山亭

(宋代)韩维

看山日日上孤城,不问云昏与雪晴。
六六高峰长秀色,双双啼雪忽春声。
心惊流水光阴逝,身慕冥鸿羽翼轻。
方促吏文严指使,不知诗兴坐中生。

《奉和运判朝散登乐山亭》拼音标注

fèng hé yùn pàn zhāo sàn dēng lè shān tíng
kàn shān rì rì shàng gū chéng,
bù wèn yún hūn yǔ xuě qíng。
lìu lìu gāo fēng cháng xìu sè,
shuāng shuāng tí xuě hū chūn shēng。
xīn liáng líu shǔi guāng yīn shì,
shēn mù míng hóng yǔ yì qīng。
fāng cù lì wén yán zhǐ shǐ,
bù zhī shī xīng zuò zhōng shēng 。