题余君肃曰严忍斋

(宋代)王迈

君肃吾良朋,天资秀而颖。以忍名其斋,求余为序引。

余闻刃制心,其字谓之忍。一忍宽百忧,百动归一静。

人心本至明,万善集虚境。外物一障之,天真随晦泯。

意猿肆颉颃,气马浪驰骋。以忍作防闲,如物有绳准。

圣贤养心学,最切是惩忿。愚者一不校,鲁者三自省。

行行无取才,宜为夫子哂。师德岂懦夫,见善必操秉。

唾面令自乾,可以愧不逞。公艺忠孝人,家法肃而整。

九世有盘盂,一字其要领。愿子继自今,去过贵乎敏。

育德必体蒙,辨义直观井。意融妄尽消,心清事亦省。

我少染习气,近亦痛除屏。作诗虽警君,且欲以自警。

《题余君肃曰严忍斋》拼音标注

tí yú jūn sù yuē yán rěn zhāi
jūn sù wú liáng péng,
tiān zī xìu ér yǐng。
yǐ rěn míng qí zhāi,
qíu yú wèi xù yǐn。
yú wén rèn zhì xīn,
qí zì wèi zhī rěn。
yī rěn kuān bǎi yōu,
bǎi dòng gūi yī jìng。
rén xīn běn zhì míng,
wàn shàn jí xū jìng。
wài wù yī zhàng zhī,
tiān zhēn súi hùi mǐn。
yì yuán sì jié háng,
qì mǎ làng chí chěng。
yǐ rěn zuò fáng xián,
rú wù yǒu shéng zhǔn。
shèng xián yǎng xīn xué,
zùi qiē shì chéng fèn。
yú zhě yī bù xiào,
lǔ zhě sān zì shěng。
xíng xíng wú qǔ cái,
yí wèi fū zǐ shěn。
shī dé qǐ nuò fū,
jiàn shàn bì cāo bǐng。
tuò miàn lìng zì gān,
kě yǐ kùi bù chěng。
gōng yì zhōng xiào rén,
jiā fǎ sù ér zhěng。
jǐu shì yǒu pán yú,
yī zì qí yào lǐng。
yuàn zǐ jì zì jīn,
qù guò gùi hū mǐn。
yù dé bì tǐ méng,
biàn yì zhí guān jǐng。
yì róng wàng jǐn xiāo,
xīn qīng shì yì shěng。
wǒ shǎo rǎn xí qì,
jìn yì tòng chú píng。
zuò shī sūi jǐng jūn,
qiě yù yǐ zì jǐng。