跋林学士宋卿帖

(宋代)王迈

朝为一旅人,暮拾九品官。趾高气且浮,反面视孤寒。

昔闻韩魏公,义风塞人寰。赤舄坐昼锦,有客排其关。

孤身无所赍,乞公玉盥盘。公笑授之去,感涕双汍澜。

我始得此事,谓可耸俗观。家传书甚悉,国史载不完。

今见学士帖,烂然银钩蟠。方其一第初,半载游长安。

持书遗乡朋,客费无虚闲。近得奁中赀,分壮贫士颜。

宁我食无鱼,不忍渠无餐。宁我裾无华,不忍渠衣单。

臭味何所爱,敢言囊之悭。犹愈轻薄儿,一笑黄金拚。

我来阅遗书,据案发长叹。纵横才片纸,突兀已万间。

魏公为上相,庇士易为欢。林公初筮仕,为此良独难。

景仰前辈人,高节骞云山。原下不可作,清风何时还。

泚笔哦此诗,寄名乌丝栏。庶几一见者,可以激偷顽。

《跋林学士宋卿帖》拼音标注

bá lín xué shì sòng qīng tiē
zhāo wèi yī lv̌ rén,
mù shí jǐu pǐn guān。
zhǐ gāo qì qiě fú,
fǎn miàn shì gū hán。
xī wén hán wèi gōng,
yì fēng sāi rén huán。
chì xì zuò zhòu jǐn,
yǒu kè pái qí guān。
gū shēn wú suǒ jī,
qǐ gōng yù guàn pán。
gōng xiào shòu zhī qù,
gǎn tì shuāng wán lán。
wǒ shǐ dé cǐ shì,
wèi kě sǒng sú guān。
jiā chuán shū shén xī,
guó shǐ zài bù wán。
jīn jiàn xué shì tiē,
làn rán yín gōu pán。
fāng qí yī dì chū,
bàn zài yóu cháng ān。
chí shū yí xiāng péng,
kè fèi wú xū xián。
jìn dé lián zhōng zī,
fēn zhuàng pín shì yán。
níng wǒ shí wú yú,
bù rěn qú wú cān。
níng wǒ jū wú huá,
bù rěn qú yī dān。
chòu wèi hé suǒ ài,
gǎn yán náng zhī qiān。
yóu yù qīng bó ér,
yī xiào huáng jīn pàn。
wǒ lái yuè yí shū,
jù àn fā cháng tàn。
zòng héng cái piàn zhǐ,
tū wù yǐ wàn jiān。
wèi gōng wèi shàng xiāng,
bì shì yì wèi huān。
lín gōng chū shì shì,
wèi cǐ liáng dú nán。
jǐng yǎng qián bèi rén,
gāo jié qiān yún shān。
yuán xià bù kě zuò,
qīng fēng hé shí huán。
cǐ bǐ é cǐ shī,
jì míng wū sī lán。
shù jī yī jiàn zhě,
kě yǐ jī tōu wán。