赠林薪

(宋代)王迈

丈夫惟穷不可讳,仆妾于人真短气。
一技能精百不忧,有功翰墨尤足贵。
林生家世本业儒,读书不利改佣书。
计穷未肯与书绝,又学裁翦兼黏糊。
就中颇得三昧诀,翻腾碑画更奇绝。
持此可疗寒与饥,十指便当张仪舌。
昔我于生义理明,以我这困知生贫。
我今一字不堪煮,生犹有技可资身。
邺侯书堂高不过,好事例少欲人多。
把笔赠生以此歌,有剑无廪奈生何。

《赠林薪》拼音标注

zèng lín xīn
zhàng fū wéi qióng bù kě hùi,
pū qiè yú rén zhēn duǎn qì。
yī jì néng jīng bǎi bù yōu,
yǒu gōng hàn mò yóu zú gùi。
lín shēng jiā shì běn yè rú,
dú shū bù lì gǎi yòng shū。
jì qióng wèi kěn yǔ shū jué,
yòu xué cái jiǎn jiān nián hú。
jìu zhōng pǒ dé sān mèi jué,
fān téng bēi huà gèng qí jué。
chí cǐ kě liáo hán yǔ jī,
shí zhǐ biàn dāng zhāng yí shé。
xī wǒ yú shēng yì lǐ míng,
yǐ wǒ zhè kùn zhī shēng pín。
wǒ jīn yī zì bù kān zhǔ,
shēng yóu yǒu jì kě zī shēn。
yè hóu shū táng gāo bù guò,
hǎo shì lì shǎo yù rén duō。
bǎ bǐ zèng shēng yǐ cǐ gē,
yǒu jiàn wú lǐn nài shēng hé 。