夷陵晚望峡口即景感怀十四韵

(元代)宋褧

一握青天万丈崖,长江束缚此中来。山形连导岷峨脉,水戒明中滟滪堆。

疏凿神功思禹载,战争遗迹叹秦灰。涛翻澎湃朝喷雪,滩激砰訇夜吼雷。

割据每能资霸业,弃捐亦复到奴才。乾坤设险华夷判,名利轻生肝胆摧。

□匠操篙要厚赂,波神赐珓享冥财。儿时梦寐光阴速,客里登临怀抱开。

红叶黄花为谁好,玄猿白雁有馀哀。百川逝水流无极,孤鸟长空去不回。

昨日舟航辞白帝,当年云雨下阳台。竹枝歌里堪容与,人鲊瓮边难溯洄。

千里画图真妙甚,醉翁文字亦高哉。远游政到离骚国,赋罢招魂试举杯。

《夷陵晚望峡口即景感怀十四韵》拼音标注

yí líng wǎn wàng xiá kǒu jí jǐng gǎn huái shí sì yùn
yī wò qīng tiān wàn zhàng yá,
cháng jiāng shù fú cǐ zhōng lái。
shān xíng lián dǎo mín é mài,
shǔi jiè míng zhōng yàn yù dūi。
shū záo shén gōng sī yǔ zài,
zhàn zhēng yí jī tàn qín hūi。
tāo fān péng pài zhāo pēn xuě,
tān jī pēng hōng yè hǒu léi。
gē jù měi néng zī bà yè,
qì juān yì fù dào nú cái。
gān kūn shè xiǎn huá yí pàn,
míng lì qīng shēng gān dǎn cūi。
□ jiàng cāo gāo yào hòu lù,
bō shén sì jiào xiǎng míng cái。
ér shí mèng mèi guāng yīn sù,
kè lǐ dēng lín huái bào kāi。
hóng yè huáng huā wèi shúi hǎo,
xuán yuán bái yàn yǒu yú āi。
bǎi chuān shì shǔi líu wú jí,
gū niǎo cháng kōng qù bù húi。
zuó rì zhōu háng cí bái dì,
dāng nián yún yǔ xià yáng tái。
zhú zhī gē lǐ kān róng yǔ,
rén zhǎ wèng biān nán sù húi。
qiān lǐ huà tú zhēn miào shén,
zùi wēng wén zì yì gāo zāi。
yuǎn yóu zhèng dào lí sāo guó,
fù bà zhāo hún shì jǔ bēi。